4.17.2009

Why Mood Board

Why Mood Board

Rắc rối này xảy đến với hầu hết mọi người. Bạn bỏ ra vô số thời gian để hoàn thiện những tác phẩm đẹp, chau chuốt từng Pixel để cuối cùng bị từ chối bởi khách hàng, chỉ vì nó không giống với những gì họ hình dung trong đầu.

Bạn nhận lại bảng vẽ, lòng tự trọng của bạn lãnh một vố,công việc trở nên thiếu cảm hứng trầm trọng. Sau khi chuyện đó xảy ra một vài lần, cuối cùng bạn cũng nhận ra rằng ít thời gian lắng nghe những yêu cầu rối rắm của khách hàng sẽ tạo ra những khác biệt khổng lồ từ yêu cầu đến thiết kế của bạn.

Là một Designer, chúng ta thường nghĩ rằng chúng ta có mọi câu trả lời, mọi ý tưởng thiết kế. Công việc của chúng ta là tạo ra cái đẹp và chúng ta nhận lấy trách nhiệm đó một cách nghiêm túc ! Nhưng ngay cả khi bạn rất tài năng thì cũng rất dễ dàng để hiểu sai yêu cầu thiết kế của khách hàng.Từ ngữ không thể đủ để diễn tả design concept.
Và nếu khách hàng của bạn còn không cả chắc chắn về yêu cầu của họ - website thành phẩm thì việc xác định mục tiêu xây dựng càng khó khăn. Nghệ thuật thị giác truyền đạt những gì mà từ ngữ không thể diễn tả.Một hình ảnh có thể chứa đựng hàng nghìn từ ngữ và Mood boards là công cụ tuyệt vời để xây dựng hình ảnh đó cho khách hàng, nó thể hiện yêu cầu và mục tiêu của dự án.

1

Vậy chính xác Mood Board là cái gì ?

Mood Boards (đôi khi được gọi là inspiration boards ; inspriration : cảm hứng) được sử dụng trong nhiều ngành thiết kế. Ví dụ như trong thiết kế nội thất, mẫu vật liệu và màu sắc được người thiết kế nhóm cùng nhau trong 1 tấm poster để thể hiện cho chủ nhà (- khách hàng) phong cách nội thất sẽ được tạo ra.Chúng còn thường xuyên được sử dụng trong ngành thiết kế thời trang để nêu bật xu hướng và phong cách thời trang của mỗi bộ sưu tập.Thực chất chúng là nơi thể hiện các yếu tố cảm hứng và ý tưởng cho designer để bắt đầu một dự án thiết kế.
Một Mood Board cực kì hữu dụng để xây dựng phong cách thiết kế, thể hiện cảm xúc thẩm mĩ cho một website. Nó được sử dụng trong giai đoạn sau khi lên kế hoạch và trước khi thiết kế cụ thể. Những gì có thể thể hiện thông qua mood board bao gồm photography style, color palettes, typography, patterns, và cái nhìn tổng thể của trang web. Mềm mại hay sắc sảo?, nhiều chi tiết hay “clean” ?, Sáng hay tối ? , một phác thảo sơ bộ về màu sắc, hoa văn và hình ảnh sẽ đem đến cho bạn cảm nhận hoặc đặc trưng riêng của website.

Mood board giúp Designer định hướng phong cách thiết kế và nhận được ý kiến phản hồi của khách hàng trước khi tiêu tốn quá nhiều thời gian vào việc thiết kế một sản phẩm sai lầm, nó tạo nhanh một hình ảnh về kết quả thiết kế.

2

Làm sao tôi tạo được một cái ?

Việc đầu tiên bạn phải làm là đánh giá đúng về công việc sẽ làm và lựa chọn loại Mood Board hợp lí nhất.Có rất nhiều cách khác nhau để tạo Mood Board.Lựa chọn nên dựa theo thời gian được phân bổ, thói quen cá nhân của bạn trong công việc và quan trọng nhất là tính cách của khách hàng để trình bày.

Phong cách 1 : Cắt dán ngẫu hứng

Nếu khách hàng là người thoải mái, có tầm suy nghĩ rộng, không chịu ràng buộc về quy tắc thì phong cách này sẽ rất tuyệt để đưa đến cho khách hàng thấy sản phẩm của họ sẽ trông như thế nào. Dưới đây là một ví dụ về phong cách này.

3

Đây là cách dễ nhất để tạo một Mood Board bởi vì bạn có thể cắt dán rất nhanh, nó không đòi hỏi bạn cầu kì về kích cỡ font chữ hay sự chính xác cụ thể về màu sắc, bố cục. Nắm bắt và thể hiện lại từng chút, từng chút cảm hứng và ý tưởng của bạn. Sử dụng tất cả những thứ bạn có hay là tìm kiếm trên mạng những bức ảnh, textures phù hợp.Đôi khi rất hữu dụng khi sử dụng hình chụp màn hình của những website mà bạn cảm thấy có cùng phong cách thiết kế với bạn.

Phong cách 2 : Rõ ràng chuyên nghiệp

Nếu khách hàng bạn chưa có nhiều dịp làm việc với người thiết kế như bạn, hoặc họ cực kì quy tắc khi làm việc, bạn sẽ phải sử dụng phong cách này. Trong phong cách này, mood board được sử dụng để chỉ ra các mẫu thành phần của thiết kế. Sau đây là một ví dụ :

4

Bảng mẫu các màu sắc đã được lựa chọn, cách xử lí font chữ, các phong cách của các Button, cách sử dụng ảnh được chỉ ra, Mẫu Mood Board này sẽ giúp khách hàng thấy được cụ thể về sản phẩm thiết kế.

Làm sao để giới thiệu nó vơi khách hàng.

Bạn phải làm cho khách hàng của bạn hiểu giá trị của Mood Board với công việc, nói cho họ biết mọi lời nhận xét, ý kiến của khách hàng sau khi giới thiệu Mood Board đều được tiếp thu và được quan tâm
Trong khi giới thiệu, hãy dẫn dắt khách hàng theo mạch cảm xúc, ý tưởng được bạn chuẩn bị trong Mood Board, việc chuẩn bị khung “dàn bài” cũng rất có ích ở đây.Nhắc nhở họ rằng ,không có gì trên tấm bảng là vô nghĩa, chú trọng họ vào trọng tâm thiết kế.
Bạn sẽ thấy trong hầu hết trường hợp, khách hàng sẽ cảm thấy hài lòng với cách trình bày qua Mood Board của bạn ngay trong vài giây đầu.

Lợi ích là gì ?

Nhanh chóng đưa ra hình ảnh thành quả

Vài khách hàng có thể sẽ tỏ ra rằng họ không muốn chi tiền cho 1 bản Mood Board mà muốn lên thẳng bản thiết kế, nhưng vài giờ ngắn ngủi trả trước sẽ giúp tiết kiệm vô số giờ thanh toán sau.Với bản “dàn bài” của thiết kế kết hợp với ý kiến khách hàng, bạn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều để chuyển qua thiết kế thành phẩm hợp yêu cầu, tuyệt vời nhất là sẽ không có một bất ngờ lớn ( - một sự hiểu nhầm ý muốn của khách hàng) nào !

Làm cho khách hàng cảm thấy tin tưởng

Khi mới đặt hợp đồng, khách hàng hào hứng muốn được tham gia, quyết định vào dự án, nhưng khi bắt đầu cảm thấy phức tạp, họ sẽ phó mặc vào bạn nhiều hơn. Mood Board giúp họ cảm thấy được lắng nghe và bạn chân trọng mọi ý kiến góp ý của họ vào dự án. Họ có thể hiểu hơn về những quyết định và cách làm của bạn

Hạn chế sai sót và thêm hứng thú với công việc

Việc xây dựng mood board khá thú vị, nó giúp chúng ta thấy yêu thích công việc hơn.Xây dựng Mood Board không bị ràng buộc bởi các giới hạn Layout (và cả các đoạn mã rối rắm) . Chúng làm cho quá trình thiết kế nhanh chóng hơn nhiều

Ví dụ

Bây giờ bạn đã biết được sự hữu dụng của Mood Board, hãy sử dụng nó cho các dự án của bạn, Nếu còn chưa chắc chắn về hiệu quả của mood board, hãy tham khảo vài ví dụ dưới đây :

Sau đây là mẫu mood board cắt dán (phong cách 1) cho dự án website của cửa hàng bán đồ cho trẻ sơ sinh online.

5

Bản mood board này chỉ ra xu hướng thân thiện và hiện đại của trang web. Sử dụng màu xanh dương và nâu làm chủ đạo, pha trộn với các mẫu vẽ tay. serif fonts, các buttons tròn và vài thành phần handmade.

Để so sánh, sau đây là mẫu mood board rõ ràng và chuyên nghiệp (phong cách 2) của cùng dự án.

6

Các thành phần được sắp xếp hợp lí, bỏ đi các phần handmade nhưng vẫn giữ lại 2 màu chủ đạo là Xanh dương và Nâu, các color palette, pattern và các hình ảnh sử dụng được nêu bật.

Nếu bạn muốn xem thêm, Flickr Inspiration Boards group sẽ là một một bộ sưu tập rất tuyệt vời của nhiều Designer mọi ngành thiết kế.

Bài viết được viết bởi Mindy Wager, cô là web designer từ Viget Labs và đã làm việc như một print,web designer được 8 năm. Cô có bằng Electronic Media Art and Communication từ Rensselaer Polytechnic Institute.

Bài dịch được chấp thuận từ website Webdesigner Depot bởi vdesignertips, xong ngày 4/3/08
Bài dịch bởi:
van91nq diễn đàn macvn.com

10.09.2008

How to create a professional logo

10.08.2008

Sống!

Sống không giận không hờn không oán trách
Sống mỉm cười với thử thách chông gai
Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai
Sống an hoà với những người chung sống
Sống là động nhưng lòng bất động
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương
Sống hiên ngang danh lợi xem thường
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến

Buratino sưu tầm (không biết tác giả là ai??)

1.11.2008

Chuyện kể căn nhà ma


photo magnify

Vùng thung lũng phía Tây Bắc Đà Lạt nơi tôi vẽ những bức ký họa này luôn luôn tĩnh mịch. Những con dốc quanh co ẩn hiện sau rừng thông, cỏ dại mọc đầy, trông âm u, rờn rợn...

Những năm 70, Đà Lạt như trốn mình khỏi cuộc chiến, nhưng đằng sau vẻ yên bình vẫn ngầm chứa những chuyện bi thương. Năm ấy, Đà Lạt là nơi ăn chơi của các tướng tá, nhà giàu. Họ có sòng bạc ăn thua lớn nghe nói do chính đại tá tỉnh trưởng bảo kê.

Sòng bạc hầu như bất khả xâm phạm, trừ ra đối với một nhóm cảnh sát đặc biệt, một kiểu FBI Việt Nam, tìm cách phá. Một sĩ quan CSĐB sau những mưu toan phá sòng bài đã bị phản đòn, vu khống và cách chức. Ông này uất ức tự sát bằng cách dùng dao cạo râu mổ bụng, lôi ruột ra tung tóe trong ngôi nhà số 10 đường Nguyễn Thượng Hiền, phía sau ty cảnh sát.

Người đến thay thế là ông M., cha của K. bạn thân của tôi. Ông dọn đến ở trong căn nhà đó, không thèm xóa những dấu tay máu của người tiền nhiệm in trên vách tường, như một lời thách thức nhà cầm quyền chứa bạc.

K. và người chị, chị H. cũng dọn đến ở đó. cả nhà ở trên lầu, còn căn phòng dưới nhà đầy dấu bàn tay máu trở thành phòng tập võ. K. vẽ một hình bát quái lớn trên sàn nhà, bên vách dựng một giá binh khí và giữa nhà là một bao cát lớn treo bằng một sợi dây dù xuyên qua trần nhà, gài bằng một chiếc đinh lớn ở sàn gỗ phòng trên.

Chị H. là hoa khôi của trường đại học Đà Lạt thời đó. Nét đẹp của chị thật thánh thiện, giống như những người con gái Tày ở Đức Trọng, hơi bí ẩn. Chị học chữ Hán, tập kiếm thuật, lại là học trò ruột của nhà soạn kịch V.K.K., tóm lại là một trời mơ mộng. K. bảo, nó sẽ chẳng bao giờ lấy vợ nếu nó không tìm thấy một người đẹp như chị H.

Phòng chị trên lầu trái ngược với căn phòng tập võ đầy sát khí của K., trên vách treo tranh thủy mặc với những bài thơ cổ, và một cây đàn Ramirez đắt tiền do một cây si là sĩ quan không quân tặng.

Chỉ có tôi được chơi cây đàn đó, không hiểu tại sao. Chị H. thích nghe tiếng đàn của tôi trong khi ngồi học bài ở phòng bên, thỉnh thoảng chị ra đứng bên cửa sổ, mắt mơ màng. Bên dưới, một cây Dạ Lý Hương cứ đến đêm là tỏa hương thơm ngào ngạt cả căn nhà.

Tôi không thể giữ cho mình không đến đó mỗi ngày, và nhiều khi ở luôn cả tuần lễ trong căn nhà huyền hoặc đó. Ban ngày lang thang đi vẽ trong thung lũng, đêm về ôm đàn một mình trong phòng K., mặc cho nó múa võ dưới nhà, mỗi lần đấm đá lại làm cây đinh gài dây treo bao cát nghiến xuống sàn căn phòng phía trên kèn kẹt. Khi K. tập xong, chị H. lặng lẽ xuống nhà. Chúng tôi không bao giờ xuống xem chị múa kiếm, chỉ nghe thỉnh thoảng vọng lên tiếng lưỡi gươm xé gió rất khẽ...

[+] Thấy phảng phất mùi li kì zùng zợn chưa?

Một chiều, đang ngồi xem K. tập võ thì chị H. cầm một con dao cạo xuống hỏi:
- Em lấy con dao này vào phòng tắm dùng phải không?
- Vâng, sao hả chị? Em thấy nó trong hộc bàn, hôm qua tìm dao cạo mãi chả thấy nên em lấy ra dùng, nhưng lụt quá, cạo chả được.
Chị chỉ nói:
- Đừng dùng con dao này, không dùng được đâu.
Chị đi rồi, K. giải thích cho tôi, đó chính là con dao mà ông T. đã dùng để tự mổ bụng mình, cha K. đã lấy trong kho tang vật về làm kỷ niệm.

Chúng tôi nói về chuyện ông T., rồi tôi bỗng đứng lên, đặt tay mình vào những dấu tay máu trên vách , đi men theo tường như ông T. đã làm. Những dấu tay dẫn tôi ra đến cửa.
- Ông ấy đi ra cửa à?
- Ừ, ông ta mở cửa, một tay ôm đùm ruột, máu chảy đầy bậc thềm, dân trong xóm được một bữa kinh hồn.

Tôi mở bật cánh cửa ra và nhào ra ngoài như ông T. đã làm. Tất cả bọn trẻ con đang chơi ngoài sân giật mình quay lại, im bặt, hốt hoảng. Chúng vẫn chưa quên cảnh tượng chúng đã thấy chỉ mấy tháng trước.

Từ bữa đó, tôi hơi bị ám ảnh về cái chết thương tâm của ông T., tôi ra sân ngồi vẽ lại bậc thềm đẫm máu, với thân hình ông T. đang lao ra, cố hình dung vẻ mặt uất hận và đau đớn của ông. Đó quả là một cảnh tượng khủng khiếp, tôi đốt ngay những bức vẽ, không cho ai xem.

Mấy hôm sau, cũng một buổi xẩm tối, tôi bưng bát cơm ra cửa sổ đứng nhìn lũ trẻ trong xóm chơi đùa dưới sân thì bỗng một đứa nhìn lên và hét to một tiếng thất thanh. Cả bọn quay lại nhìn lên chỗ tôi rồi im bặt một lúc trước khi chạy tán loạn về nhà chúng. Tôi cũng quay lại nhìn sau lưng mình...

Không có gì cả, cả nhà đang ngồi ăn cơm vui vẻ sau lưng tôi. K. và tôi chạy xuống tìm một đứa trẻ để hỏi xem vì sao nó hoảng lên như thế. Thằng bé vẫn còn run lẩy bẩy.

- Em thấy... Một người đứng sau lưng anh, người đầy máu...
- Bậy quá, có ai đâu, cả nhà đang ăn cơm trên đó mà.
- Tất cả chúng em đều thấy, có phải mình em đâu!

Chúng tôi nhìn lên cửa sổ... ánh đèn vàng vọt hắt ra lẫn với ánh nắng hắt làm quáng mắt, một màu nửa vàng, nửa như tím ngắt chập choạng trong ô cửa.

- Chúng mày quáng gà cả lũ rồi, có gì đâu. Có lẽ là cái bóng ai trong nhà thôi.
- Nhưng em thấy mắt ổng nhìn chúng em rõ ràng, bóng làm gì có mắt hả anh?
- Thế chúng mày có thấy tao không?
- Có, anh đang đứng bưng cơm ăn, ông ta đứng ngay sau lưng anh...

Thằng bé bất giác lùi xa tôi như sực nghĩ ra điều gì...

- Thôi đi mấy ông tướng, kêu tụi nó ra chơi đi, vừa quáng gà vừa chết nhát...

Nhưng tôi linh cảm có một mối liên hệ gì đó kỳ bí từ bữa tôi bắt đầu tìm hiểu về ông T. Mà chẳng lẽ cả bọn con nít đều quáng gà? Tôi nhớ rõ chúng hoảng hốt thật sự, chạy tán loạn.

Rồi chúng tôi cũng quên chuyện đó đi, cho đến một buổi sáng chủ nhật, tôi đến nhà và vào phòng chị H. để lấy cây đàn. Chị ngủ muộn, chiếc chăn tuột một nửa xuống sàn nhà. Tôi với lấy cây đàn, kéo chăn cho chị rồi sang phòng bên.

Một lát, chị trở dậy, vửa gỡ tóc vừa bước sang.
- K. đâu hả chị?
- Chị không biết, lúc nãy em đến với ai thế?
- Em đến một mình, có ai đâu?
- Không, chị thấy em vào phòng với ai đó mà? Hai người đứng nhìn chị, rồi em còn kéo chăn cho chị mà?
Tôi giật mình:
- Chị thấy em vào với ai?
- Chị không biết, một ông nào đó lạ hoắc à.
- Sao? Em không thấy ai cả!
- Ông ấy đứng sau lưng em, nhìn chị một lúc rồi bước ra...
- Chắc chị nhìn lầm hay ngủ mê rồi... em chỉ vào một mình thôi có ai đâu.
- ...
- Mà này, chị có biết mặt...
- Biết ai?
- Biết... mà thôi, không có ai đâu, chị nằm mơ đấy thôi.

Nhưng tôi hầu như biết chắc chị không ngủ mê. Một người học kiếm thuật như chị có thể điều khiển giấc ngủ của mình. Tôi từng thấy chị đang ngồi học thì chống cằm, nhắm mắt và tức khắc ngủ thật sâu ngay, sau đó vài phút lại thức dậy, hoàn toàn tỉnh táo.

Có lẽ, đó chính là ông ta...

[+] Bây giờ mới đến đoạn zùng zợn đây...

Ngày cuối tuần, Chị em K. thường về Đức Trọng thăm nhà, cách Đà Lạt chừng 30 cây số. Cha K. ít khi ở trong ngôi nhà đường Nguyễn Thượng Hiền, vì lý do an ninh. Vì thế ngôi nhà thường vắng tanh từ tối thứ bảy đến sáng thứ hai.

Một chiều thứ bảy, nhậu nhẹt quá chén với K. xong tôi lăn ra ngủ không biết trời trăng gì. Khi tỉnh dậy trời đã khuya, đầu nhức như búa bổ, chỉ còn mình tôi trong nhà. K. viết giấy để lại: "Chị em tao về Đức Trọng, khi nào về mày khóa cửa gửi chìa khóa nhà bên". Tôi tự nhủ: Không ngờ mình ngủ say đến thế, đã quá nửa đêm, ngủ lại chờ sáng thôi. Dạo ấy cứ 11 giờ khuya là giới nghiêm, không ai ra đường cả trừ khi có cấp cứu.

Ban đêm, mùi Dạ Lý Hương ngào ngạt cả căn nhà, không gian im lặng đến nhức nhối, ánh đèn vàng vọt làm cho căn phòng quen thuộc chợt trở nên khác lạ, như trong giấc mơ...Tôi với tay tắt đèn và nằm nửa mê nửa tỉnh trong màn đêm đen thăm thẳm, dường như không còn phương hướng, không còn thời gian...

Bỗng dưng, tiếng cây đinh gài sợi dây treo bao cát trên sàn nhà nghiến kèn kẹt, nghe to hơn bình thường rất nhiều trong im lặng của ban đêm. K. chưa đi sao? Tôi choàng dậy, bật đèn đi xuống nhà dưới. Không lẽ K. tập võ giữa khuya, lại trong bóng tối thế này?
- K. hả? Tôi vừa hỏi vừa lần mò tìm công tắc điện, không có tiếng trả lời, tiếng kèn kẹt cũng ngưng lại.

Đèn bật sáng... Không có ai trong phòng tập võ, nhưng chiếc bao cát đong đưa qua lại chầm chậm như ai đó vừa đấm vào nó.
- K. ? Tôi thử mở cửa ra vào, nhưng cửa khóa, nhà có hai chìa khóa, K. để lại một chìa cho tôi.

Hơi rợn người, tôi đến gần chiếc bao cát giữ cho nó không còn đong đưa nữa rồi vội vã trở lên phòng trên. Chẳng bao lâu, tiếng kèn kẹt lại vang lên, lại chạy xuống nhà... cái bao cát lại đong đưa... Thật lạ lùng, không có tí gió nào lọt được vào phòng. Mèo, chuột? Tôi dậm chân xuống đất bình bịch để dọa chúng, nhưng chả có con nào cả. Căn phòng gần như trống rỗng, trừ những giá binh khí, chả có chỗ nào nấp được.

Ông ta? Tất cả sĩ quan cảnh sát đặc biệt đều là võ sư... Tôi bất giác nói to:
- Giờ này mà còn tập võ sao?
...
- Thôi, ngủ đi ông ơi.

Bất chợt, một tiếng động kỳ lạ không biết từ đâu vang lên, tựa như nó phát ra trong đầu tôi, hay là từ cả bốn phía. Tôi không biết là tiếng gì, nó như một cơn choáng, không rõ tiếng nhưng vang thật to đến nhức óc rồi ong ong trong tai... Tôi quay nhìn dáo dác, ánh đèn như chập chờn chao đảo... rồi có tiếng tuốt gươm soạt một cái... thanh kiếm của chị H. treo trên vách rơi xuống đánh choang, rung bần bật trên sàn nhà... Tôi điếng người, trống ngực đánh thình thình, quay vòng nhìn khắp nơi và cố định thần...

Thanh kiếm treo trên vách không biết vì sao tự nhiên chúc ngược xuống và trượt ra khỏi vỏ. Tôi cố không bỏ chạy, đến nhặt nó lên. Đó là một thanh kiếm mỏng, lưỡi mềm oặt rung lên trong tay tôi...Cố gắng lắm, tôi mới tra được nó vào vỏ và treo lên chỗ cũ. Tôi nói cứng:
- Mèo chuột... hay là ai...đừng phá nữa nha.

Tôi trở lên , để đèn sáng và lên giường trùm chăn kín mít. Từng chặp, tiếng kèn kẹt của cây đinh trên sàn nhà vẫn như trêu tức. Không thèm để ý nữa... Ngủ, ngủ. Đầu tôi đau nhức khủng khiếp, mãi đến gần sáng khi ngoài trời hưng hửng lên, tôi mới chìm vào giấc ngủ mê man, đầy những ác mộng với bóng người bê bết máu, tay cầm con dao cạo sắc lẻm... Hương Dạ Lý nồng nặc không thể chịu nổi...

Hôm sau, tôi hỏi K.:
- Nhà có mèo chuột gì không?
- Không có mèo, chuột thì tao không để ý lắm, sao? Chuột phá ban đêm hả?
- Ừ, cái bao cát tập võ của mày kêu kẽo kẹt ngủ không được..."Nó" còn làm rơi cả thanh kiếm...
- Ờ, mỗi khi tập cây đinh này nghiến xuống sàn kêu to lắm.
- Sao mày không tìm cách treo đàng hoàng cho nó khỏi kêu?
- Như thế nào?
- Tao nghĩ... hay là khoan thêm lỗ, vòng sợi dây xuống rồi buộc cẩn thận, đừng gài bằng cây đinh như thế này...
- Phải cạy sàn lên tìm cây đà treo mới chắc, chứ ván sàn mỏng lắm không chịu nổi đâu.
- Vậy tao với mày làm đi.

Không ngờ tấm ván sàn được cạy lên một cách dễ dàng, cái tấm ván mà tôi cạy không được đóng đinh. Giữa hai lớp ván, chúng tôi phát hiện một phong bì màu vàng dày cộm, thứ vẫn dùng trong công sở...

K. nói:
- Có lẽ tài liệu mật gì đó, mình đừng xem, tao sẽ gọi ông già về ngay bây giờ.

Ông M. về, mang phong bì tài liệu sang phòng bên xem một lúc rồi lập tức cầm nó đi. Lúc ông ra cửa, tôi nghe ông nói một mình:

- Chúng mày tàn rồi!

***

Chừng một tháng sau, phòng cảnh sát đặc biệt phanh phui các sòng bạc và nhiều hoạt động tham nhũng, phi pháp của viên tỉnh trưởng. Ông này bị cách chức và thuyên chuyển đi nơi nào không rõ.

Cha K. cho cạo những dấu tay máu và quét vôi lại căn phòng. Ông không kể gì với chúng tôi về những tài liệu tìm thấy, nhưng tôi chắc nó có liên quan đến những chuyện bí mật của viên đại tá tỉnh trưởng.

Sau năm 1975, khu nhà do lực lượng công an dùng làm cư xá. Một lần tôi lân la vào đó nhìn lại. Một người trong nhà hỏi:
- Chú tìm ai?
- Không ạ, người quen cũ của tôi trước ở đây, chắc đã đi từ lâu rồi.
- Trước lâu chưa?
- Lâu rồi...
Tôi nói thêm, bâng quơ:
- Hồi đó, ở đây có cây Dạ Lý Hương...
- Chúng tôi chặt bỏ rồi, trồng thứ ấy trong sân chỉ tổ ban đêm nhức đầu, nằm mơ thấy toàn ác mộng...


Tác giả: Khiếu Văn Chí

Ông già thắt con cào cào


Sáng nay ngồi uống cà phê ở quán cà phê "lùm cây" góc đường T-Q-Thảo -N.T.Nhiệm. Chợt nhớ lời chị bạn.

- Hôm nào Lâm chạy ra chụp ông già làm con Cào Cào lá đi, gương mặt của ổng hay lắm! Rất tương phản, ổng ngồi, phía sau ổng là áo quần thời trang đủ màu,
đủ kiểu.



Uống xong ly cà phê vậy là dzọt ra, đến nơi tôi chậm chậm dừng xe lại, nhắm không "me" được ngay nên chạy vào bên cạnh gửi xe. Nép bên lề đường nhìn ông cụ đang ngồi khòm lưng trên tay là chiếc lá. Tôi đứng, ngồi "me" đủ các góc, "bắn" đủ các
kiểu nhưng chưa thấy ưng ý lắm.

- Phải chi ra sớm tí nữa, nắng sớm phà vào khuôn mặt thì hay biết mấy.



Lân la đến ngồi cạnh, xem ông cụ khéo léo thắt những con Cào Cào lá, xem một lúc.

- Quê ông ở đâu ạ?

- Tôi ở Hưng Yên, tận ngòai Bắc, xa lắm!

- Dạ vâng!



Nhìn những con Cào Cào lá dễ thương, phần đầu của nó màu xạnh đậm - nhạt dần đến màu vàng ở phần đuôi, trông nó thật sống động,

- Ông làm giúp cháu hai con, ông cụ im lặng tay của ông thoắt qua, thoắt lại.

- Ông năm nay bao nhiêu tuổi vậy ạ?

- Cậu hỏi làm chi mà nhiều vậy? Đăng báo à? Tôi không thích đăng báo đâu, các cô cậu cứ đến chụp hình quay phim hòai!

- Dạ không!

Tôi ngạc nhiên, nhìn ông cụ

- Thế ạ ! Có nhiều người đến chụp ảnh, quay phim lắm ạ! Cháu không phải nhà báo đâu, cháu muốn biết vậy thôi, muốn lưu giữ..tôi bõ lững câu nói.



Ông cụ nhìn tôi, có lẽ nhận thấy tôi nói thật.

- Tôi năm nay chín chục rồi, làm ăn không có đi xin.

- Thế ông vào đây một mình ạ?

- Tôi ở đây một mình, không có con cháu chi cả.

- Ông thắt bằng lá gì vậy ông?

- Lá Dừa non, một tuần tôi đi mua một lần.

- ..........


Tôi tiếp tục ghi lại hình dáng của cụ với con Cào Cào đang thành hình trên tay.
Nhìn hai con Cào Cào trên tay, tôi thấy vui làm sao! có lẽ từ rất lâu rồi tôi mới thích ngắm những vật như thế này.


Image

Image
Image

25-02-2006
Buratino

Một bài luận về âm nhạc

Cũng như ngôn ngữ, âm nhạc luôn biến đổi cùng với lịch sử. Có những thời kỳ sự biến đổi có nhịp điệu chậm rãi khiến người ta nghĩ rằng không có sự biến đổi nào, song cũng có những thời kỳ sự biến đổi được gia tốc đến cực điểm, tạo ra những bước chuyển trông thấy và dường như tách hẳn âm nhạc thành hai phần khác biệt. Thế kỷ 20 chứng kiến một cuộc thay đổi lớn như vậy, không những trong âm nhạc mà là trong tất cả các lĩnh vực của xã hội, tạo ra một thế giới “hiện đại” với hình ảnh khác xa với “thời xưa” mà thực ra mới cách đó không lâu. Tuy vậy, nếu xem xét kỹ người ta vẫn nắm bắt được mọi diễn biến của quá trình biến đổi từ “âm nhạc cổ điển” sang “âm nhạc đương đại”. Không hề có sự “nhảy vọt” nào, tất cả đều có sự kế thừa, vì vậy nếu không đếm xỉa đến nhạc cổ điển thì cũng chẳng thể nào cảm thụ nhạc đương đại một cách tường tận.

Khi chủ đề “Nhạc cổ điển thế kỷ 20” được mở, tôi hết sức hứng thú vì cảm thấy cuộc thảo luận này có thể hé mở một giải pháp nào đó cho tình trạng “suy đồi” trong thưởng thức âm nhạc ở VN hiện nay, với bao nhiêu lời kêu ca: “lai căng”, “trộm cắp”, “sáo rỗng”, “mì ăn liền”, “dung tục”, “vô văn hóa”… Thực tình mà nói, thời còn trai trẻ, mình cũng bị thế hệ cha anh phê phán như vậy khi mình nghe Beatles hay Rolling Stone. Rõ ràng là cái quan niệm “nhạc hay nhứt là nhạc mình nghe hồi xưa, còn nhạc tệ hại nhứt là nhạc bọn trẻ nghe bây giờ” luôn luôn tồn tại trong mọi thời kỳ. Tuy vậy quả tình khi nghe “nhạc mới VN” thì… không thể hiểu nổi, nếu không muốn nói là quái thai thời đại. Có lẽ cũng đúng theo lý thuyết ở trên, từ 30 năm nay nền âm nhạc VN bị cắt rời ra với thế giới, chịu đựng những biến đổi thời cuộc quá sức thô bạo nên mới như thế chăng? Thế thì để hàn gắn vết thương đó, sự giáo dục thẩm mỹ phải được đề cao hơn lúc nào hết. Theo tôi, bắt đầu từ “nhạc cổ điển thế kỷ 20” là hợp lý vì nó không quá xa cũng không quá gần.

Bài viết: Khiếu Văn Chí


Âm nhạc thế kỷ 20
Để có thể thấu hiểu những đặc trưng của âm nhạc thế kỷ 20, đương nhiên phải khởi đầu từ những gì xảy ra trong những thế kỷ 18 và 19. Hai thế kỷ này cũng đầy những biến đổi, cụ thể là thời kỳ “classical” của thế kỷ 18 và “romantic” của thế kỷ 19, và chắc chắn đó là cái nền của âm nhạc thế kỷ 20. Trước thế kỷ 18, các nghệ sĩ sống dưới sự bảo trợ của giai cấp phong kiến, quý tộc. Người nghệ sĩ chỉ được xếp ngang với các thợ thủ công trong xã hội, Tác phẩm của họ được sáng tác cho những nhà bảo trợ thuộc tầng lớp trên và những người này chỉ quan tâm tới nghệ thuật trong tác phẩm chứ không phải con người nghệ sĩ với tư cách cá nhân. Trong hoàn cảnh ấy nghệ sĩ không cảm thấy sự cần thiết của việc biểu lộ cảm xúc. Với họ, tính hoàn mỹ của tác phẩm về hình thức là quan trọng hơn, dù rằng, trong một tác phẩm nghệ thuật, mặt biểu cảm và mặt hình thức luôn luôn tồn tại.

Vào khoảng cuối thế kỷ 18, lịch sử chứng kiến sự suy tàn của chế độ phong kiến và sự trỗi dậy của giới trung lưu (middle class). Yêu cầu về cấu trúc chặt chẽ, trật tự và hài hòa trong tác phẩm bị lấn át bởi nhu cầu biểu lộ cảm xúc cá nhân hướng về tự do cá nhân. Chủ nghĩa lãng mạn ra đời, làm cho nghệ thuật biến đổi. Với các nhạc sĩ cổ điển (theo nghĩa hẹp, những nhạc sĩ của thời kỳ “cổ điển” thế kỷ 18), giai điệu, tiết tấu, âm sắc và hòa thanh phải phục vụ cho tính nhất quán, hoàn mỹ của tác phẩm – là khía cạnh được đề cao nhiều nhất – còn đối với các nhạc sĩ lãng mạn, những yếu tố này mang mục đích tự thân. Trật tự, khuôn mẫu phải bị hy sinh cho cảm xúc, thể hiện qua việc phá bỏ tính cân đối và các công thức, quy ước. Ở thời kỳ này, người ta tin rằng chức năng tối thượng của âm nhạc là biểu lộ cảm xúc, âm nhạc không chỉ là một sự sắp đặt các giai điệu và tiết tấu, mà nó cần gắn liền với những cảm xúc về cuộc sống, tình yêu và cái chết.

Hai mặt của một tác phẩm nghệ thuật được Nietzsche miêu tả bằng hình tượng Apollo (thần của ánh sáng và sự hài hòa) và Dionysus (Thần của rượu và sự say đắm) tuy luôn có mặt trong nghệ thuật, nhưng với thời cổ điển, Apollo là người ngự trị, còn trong thời lãng mạn Dionysus mới là kẻ dẫn dắt. Có thể thấy điều này dễ dàng nếu ta nghe Haydn rồi tới Wagner. Beethoven là người đứng giữa, ông đẩy hình thức tác phẩm lên mức hoàn thiện và khởi đầu cho những phá cách. Richard Wagner (1813-1883) được xem là nhận vật trung tâm của trào lưu âm nhạc thế kỷ 19. Tác phẩm “Tristan và Isolde” của ông có ảnh hưởng quan trọng với hầu hết những nhạc sĩ sau ông, nó dựa vào những hình tượng văn học và làm mờ nhạt những qui luật hình thức của âm nhạc. Thế kỷ 19 chứng kiến sự nhường chỗ của các giá trị về hình thức, cấu trúc cho một nền âm nhạc dựa trên sức mạnh của những dàn nhạc khổng lổ và những cấu trúc được mở rộng hết sức tự do.

Giống như hiện tượng “trở lại” thường thấy trong quá trình biến đổi của tất cả các lĩnh vực, thế kỷ 20 có khuynh hướng chống lại các đặc trưng Dionysus để trở lại với Apollo. Những nhà soạn nhạc hiện đại muốn thoát khỏi ảnh hưởng của những tiền bối lãng mạn, cũng như chủ nghĩa lãng mạn trong chính con người họ. Phong trào từ bỏ chủ nghĩa lãng mạn trở lại với thời cổ điển gọi là “chủ nghĩa tân cổ điển” (neo-classicism) được xem như một đặc trưng của thế kỷ 20 phải chăng là một sự báo hiệu cho một thế kỷ mà mọi nền tảng tri thức và đạo đức đều được xem xét lại? Và cộng vào đó, sự hiểu biết về vật lý, những phát minh kỹ thuật làm thay đổi tận gốc rễ hoạt động trình diễn làm cho giới âm nhạc thế kỷ 20 cảm thấy có nhu cầu đặt lại những nguyên lý âm nhạc đã phát triển và ngự trị suốt hai thế kỷ trước đó. Giống như với Newton, người ta từng nghĩ mọi quy luật đều đã được thấu hiểu, nhưng ngay lúc ấy lại xuất hiện một loạt những câu hỏi khác mà con người đến lúc đó mới nhận ra.Thế kỷ 20 đã bắt đầu như thế.

Bài viết: Khiếu Văn Chí

(Buratino - sưu tầm)

Hoa nắng


photo

Những hạt sương rừng sớm mai [ phóng to ]


Nam Cat Tien
17-09-2006

Tôi đến với nhiếp ảnh

Hôm qua có một bạn tên là Tony ở VNPhoto đặt ra câu hỏi cùng mọi người "bạn đến với nhiếp ảnh như thế nào". Nhớ có lần trao đỗi với Chuột con chuyện tương tự vậy :D.

1.
Tôi bắt đầu "sự nghiệp cầm máy" từ năm học lớp 6, hìhì..nói vậy cho nó to tát :D, ban đầu là chiếc máy ảnh xếp bằng giấy, chụp “chân dung” cho tụi bạn trong lớp rồi ngồi hì hục xuất ảnh bằng cây bút chì và giấy vở.


2.
Còn nhớ lúc nhỏ những ngày ở trong rẫy, mỗi buổi sáng thức dậy, tôi thường ra trước hiên nhà nhìn xuống thung lũng.Trong cái nắng ban mai, cây cỏ truớc nhà còn đẫm những hạt sương, dưới thung lũng, xa xa là màn sương trắng xóa, sương tan dần thành hình một dải lụa
trải dài dọc theo núi đồi Langbiang. Nhìn quang cảnh đó tôi thầm nghĩ "mai mốt lớn lên mình sẽ chụp cảnh này!".


3.
Vào một ngày của năm 2002, đứng bên kệ sách của cty, tôi lật từng trang sách (cuốn sách tòan chữ Nhật) để xem hình ảnh trong đó. Chợt người run bắn như có điện giật, có lẽ “cái cảm giác” đó như cái mà người ta thường nói là "tiếng sét ái tình".Các có bạn biết hình ảnh gì làm tôi giật mình không?

Tôi bắt gặp hình ảnh màn sương trắng xóa bên dưới rặng núi Langbiang xanh thẫm mà lúc nhỏ mỗi sáng tôi thường đứng nhìn và cả hình ảnh hai cây thông trên triền đồi sau nhà mà mỗi buổi chiều nắng, tôi thường nằm dưới gốc để nghe tiếng kêu của đàn chim cưỡng, tiếng thông reo trong gió lồng lộng.

Cảm giác vui
như là đứa trẻ.., tôi hí hửng cầm cuốn sách đi khoe với mọi người “đây là hình nhìn từ vườn nhà Lâm nè, cây thông này hồi nhỏ Lâm thường nằm dưới đó” Tôi liền scan bức ảnh liền để trang trí cho desktop của mình.


Image


Lúc đó tôi không ngờ ở một nơi heo hút vậy mà có người đặt chân đến để chụp ảnh. Giờ đây rẫy nhà tôi chỉ còn lại là mảnh vườn nhỏ bõ hoang, vì không có ai chăm sóc, ngôi nhà dựng bằng ván bìa thông theo thời gian cũng bị dỡ bỏ. Thỉnh thỏang có dịp về, tôi và thằng em chạy vào để hái bơ, những cây bơ mà lúc nhỏ, Má và tôi vun trồng, chăm sóc.
Vừa rồi về nhà nghe thằng em kể lại “người ta vào chặt mất mấy cây bơ để làm củi” nghe mà tức anh ách. Cây thông sau nhà cũng đã bị chặt mất từ lâu ..hichic!



4.
Và rồi mười mấy năm sau "cái" ngày tôi chụp bằng máy ảnh giấy. Vào một ngày đẹp trời của năm 2003, tôi cầm trên tay chiếc máy ảnh Sony P92. Phải nói dòng máy này cho chất lượng ảnh rất tốt khi chụp CloseUp

Một số ảnh chụp bằng máy Sony P92:


Image




Image




Image





Image

hoa Cúc trong nhà kính


5.
Và rồi một ngày trời đất âm u, tôi nhận được tin buồn từ dịch vụ sửa chữa máy ảnh "CCD của em đã chết!". Một thời gian sau tôi quyết định chấm dứt ngày tháng đau buồn đó bằng việc muợn của thằng em chiếc máy ảnh.

Một số ảnh chụp bằng máy Canon - IXUS 500:


Image





Image





Image





Image
trên đường hoa Nguyễn Huệ





Image





Image





Image





Image





Image



Cho đến bây giờ chụp được rất nhiều ảnh, ghi lại được thật nhiều khỏanh khắc trong cuộc sống mà tôi vẫn chưa thực hiện được điều mong muốn lúc nhỏ. Image

21-06-2006
Buratino

Niềm vui trước ống kính


Bức ảnh này tôi "chộp" cách đây gần một năm trong dịp đi Tây Ninh chụp đàn Trâu trên hồ Dầu Tiếng. Trên đường đi cả đoàn muời mấy người tấp vào khu lò Gạch, sau khi tiếp thu "công nghệ làm gạch" cả đòan xếp hàng một, băng qua cánh đồng lúa, chúng tôi ghé thăm một ngôi nhà của người dân nơi đây, nhà mái tranh vách nứa, bên cạnh là con rạch, bờ ao, bụi chuối sau hè... Các em nhỏ lùa hàng đàn Vịt con đang lội dưới con rạch, tiếng Vịt con tíu tí râm rang.
Mỗi người trong chúng tôi chọn cho mình một góc để ghi lại những hình ảnh thân thương đó.

Tôi còn nhớ lời của một bạn trong đòan khi tôi "chộp" hình ảnh này:
- Bây giờ mình chụp, không thôi cái này mai mốt không còn đâu mà chụp. Mọi người cười òa vui vẻ!

Image
Niềm vui trước ống kính [ phóng to ]
26-03-2006
Buratino

Một số tư thế chụp "ảnh nghệ thực thông thường"


Image
1. Kiểu "siêu macro"

Image
2. Nằm "phê thuốc Nhào"

Image
3. "Hết (nguyên) mình vì nghệ thực"

Image
4. Ngắm...cây cao su

Image
Thư giãn một chút nghe ! "lang thang đồi Chè"

Image
9.Bắn tỉa

Image
10. biệt kích

Image
10. Bên bờ ao

Image
11.Kề vai

Image
Kiểu chụp này thật "lãng mẹn"

Image
Image
12.Một kiểu thưởng thức hoa

Image
13.Ngồi - đứng - nhảy (3 môn phối hợp)

Image
14.Macro

Image
15."Song chụp"

Image
Coi chừng xe ..chạy!


Image
16

03-2006
Buratino